Nếu giá trị đất đô thị được xem như một trường liên tục, thì trường đó phải tuân theo những đặc trưng cơ bản nhất định. Các đặc trưng này không chỉ mô tả bản chất của Trường Giá trị Đất Đô thị mà còn là cơ sở để xây dựng các mô hình toán học, mô hình không gian và các phương pháp phân tích trong các chương tiếp theo.
Trường Giá trị Đất Đô thị được phân bố liên tục trong không gian. Giá trị không chỉ tồn tại tại các thửa đất riêng lẻ mà hiện diện trên toàn bộ cấu trúc đô thị, với cường độ thay đổi theo vị trí và thời gian.
Giá trị không xuất hiện độc lập mà được hình thành và lan truyền thông qua cấu trúc đô thị. Sự thay đổi của hạ tầng, giao thông, quy hoạch hoặc các trung tâm phát triển có thể tạo ra ảnh hưởng vượt ra ngoài phạm vi của từng thửa đất.
Cường độ ảnh hưởng của các nguồn phát giá trị không đồng đều. Giá trị thường giảm dần theo khoảng cách, điều kiện kết nối và các rào cản không gian trong đô thị.
Trong đô thị luôn tồn tại nhiều nguồn phát giá trị khác nhau. Các nguồn này có thể bổ sung, tăng cường hoặc triệt tiêu lẫn nhau, tạo nên cấu trúc phân bố giá trị rất phức tạp.
Trường Giá trị Đất Đô thị luôn biến đổi theo thời gian dưới tác động của phát triển hạ tầng, thay đổi quy hoạch, tăng trưởng kinh tế, biến động xã hội và các yếu tố môi trường.
Giá trị đô thị không được tạo ra bởi một yếu tố duy nhất mà là kết quả tổng hợp của nhiều nguồn phát khác nhau, bao gồm hạ tầng, giao thông, kinh tế, xã hội, môi trường, thể chế và chức năng sử dụng đất.
Trường giá trị tồn tại đồng thời ở nhiều cấp độ không gian, từ thửa đất, tuyến phố, khu vực đến toàn bộ đô thị. Mỗi cấp độ đều phản ánh những quy luật phân bố và lan truyền riêng nhưng luôn có mối liên hệ với nhau.
Giá trị không lan truyền ngẫu nhiên trong không gian mà được dẫn truyền thông qua cấu trúc đô thị. Hệ thống đường phố, mạng lưới giao thông, các trung tâm phát triển và các thành phần cấu trúc của đô thị quyết định hướng, cường độ và phạm vi lan truyền của giá trị. Chính đặc trưng này tạo nên sự khác biệt giữa Trường Giá trị Đất Đô thị và các mô hình tự tương quan không gian hoặc các mô hình hồi quy truyền thống.
Những đặc trưng trên cho thấy Trường Giá trị Đất Đô thị không phải là tập hợp các giá trị rời rạc của từng thửa đất mà là một hệ thống liên tục, động và có tổ chức trong không gian đô thị. Chính các đặc trưng này tạo nền tảng để xây dựng cơ chế hình thành, các quy luật lan truyền và mô hình toán học của ULVF trong các chương tiếp theo.