Trong Chương 2, Trường Giá trị Đất Đô thị (Urban Land Value Field) đã được xác lập như một trường vô hướng liên tục, trong đó giá trị đất tại mỗi vị trí phản ánh tác động tổng hợp của nhiều nguồn giá trị trong không gian đô thị. Cách tiếp cận này vượt ra ngoài quan điểm truyền thống vốn xem giá đất là thuộc tính riêng của từng thửa đất, thay vào đó coi giá trị là một đại lượng phân bố trên toàn bộ không gian đô thị.
Tuy nhiên, việc xác định sự tồn tại của một trường giá trị mới chỉ trả lời câu hỏi "Trường là gì?" mà chưa trả lời được câu hỏi quan trọng hơn:
Trường đó được hình thành như thế nào?
Nếu không làm rõ cơ chế hình thành, khái niệm Trường Giá trị chỉ dừng lại ở mức mô tả hiện tượng mà chưa trở thành một lý thuyết có khả năng giải thích, mô hình hóa và dự báo.
Quan sát thực tế cho thấy giá trị đất trong đô thị luôn thể hiện một số quy luật ổn định.
Giá trị tập trung tại các trung tâm hoạt động.
Giá trị lan truyền dọc theo các tuyến giao thông chính.
Giá trị suy giảm khi đi sâu vào các tuyến đường thứ cấp và ngõ hẻm.
Giá trị tại cùng một khoảng cách hình học có thể khác nhau rất lớn nếu khả năng tiếp cận khác nhau.
Những hiện tượng này cho thấy giá trị đất không được tạo ra tại từng vị trí một cách độc lập mà là kết quả của một quá trình hình thành có tổ chức trong toàn bộ mạng không gian đô thị.
Do đó, câu hỏi khoa học trung tâm của chương này là:
Giá trị đất được sinh ra ở đâu, lan truyền theo con đường nào và vì sao phân bố của nó lại mang hình thái như quan sát trong thực tế?
Các mô hình định giá truyền thống chủ yếu mô tả mối quan hệ giữa giá đất và các biến giải thích tại từng vị trí. Mặc dù có thể lượng hóa mức độ ảnh hưởng của từng yếu tố, các mô hình này thường giả định rằng giá trị được hình thành trực tiếp tại vị trí đang xét.
Trong khi đó, ULVF đề xuất một cách nhìn khác.
Giá trị tại một vị trí không phải là giá trị được "tạo ra" hoàn toàn tại vị trí đó, mà là kết quả của sự tích hợp các ảnh hưởng được truyền đến từ nhiều nguồn khác nhau thông qua cấu trúc không gian đô thị.
Theo quan điểm này, giá trị đất là trạng thái cân bằng của một quá trình lan truyền, chứ không phải là một thuộc tính tĩnh của từng thửa đất.
Từ góc nhìn của ULVF, cơ chế hình thành Trường Giá trị Đất Đô thị bao gồm ba thành phần cơ bản:
Nguồn phát giá trị (Value Sources), nơi giá trị được tạo ra từ các hoạt động kinh tế, xã hội và chức năng đô thị.
Mạng dẫn truyền giá trị (Transmission Network), thông qua đó giá trị được lan truyền từ các nguồn đến toàn bộ không gian đô thị.
Quá trình tích hợp giá trị (Value Integration), trong đó các ảnh hưởng từ nhiều nguồn được tổng hợp để hình thành giá trị cuối cùng tại mỗi vị trí.
Ba thành phần này tạo thành cơ chế vận hành của Trường Giá trị Đất Đô thị và là nền tảng cho toàn bộ mô hình ULVF.
Để mô tả cơ chế trên một cách có hệ thống, nghiên cứu đề xuất Dual Spatial Value Structure (DSVS) như mô hình cấu trúc dẫn truyền của Trường Giá trị Đất Đô thị.
DSVS không chỉ mô tả cấu trúc không gian của đô thị mà còn giải thích cách thức giá trị được phát sinh, lan truyền, suy giảm và phân phối trong mạng lưới đô thị. Trên cơ sở đó, các mục tiếp theo sẽ trình bày chi tiết cấu trúc dẫn truyền, mô hình hai lớp, các biến cấu trúc và phương trình lõi của ULVF.