Sau khi xác định các Nguồn Giá trị của đô thị, một câu hỏi tự nhiên được đặt ra là: Nếu giá trị đã được tạo ra từ các nguồn này thì tại sao vẫn cần nghiên cứu quá trình dẫn truyền giá trị?
Câu trả lời là Nguồn Giá trị chỉ là nơi khởi phát của giá trị, chứ không phải toàn bộ quá trình hình thành giá trị đất trong đô thị.
Trong thực tế, ảnh hưởng của một Nguồn Giá trị không chỉ giới hạn tại chính vị trí của nó. Một nhà ga metro không chỉ làm tăng giá trị của khu đất nơi nhà ga được xây dựng mà còn tác động đến các khu vực lân cận thông qua hệ thống giao thông. Một công viên lớn có thể làm tăng giá trị của cả một khu dân cư xung quanh. Một trung tâm thương mại có thể tạo ra sức hút đối với nhiều tuyến phố kết nối với nó.
Điều đó cho thấy giá trị không dừng lại tại nơi phát sinh mà luôn lan tỏa đến các khu vực khác. Mức độ lan tỏa này phụ thuộc vào khả năng kết nối của đô thị, khoảng cách, điều kiện hạ tầng và nhiều yếu tố khác.
Vì vậy, để hiểu đầy đủ quá trình hình thành Trường Giá trị Đất Đô thị, không chỉ cần biết nguồn giá trị ở đâu, mà còn phải hiểu giá trị được truyền đi như thế nào, theo những con đường nào và với mức độ ra sao.
Trong lý thuyết ULVF, quá trình đó được gọi là Dẫn truyền Giá trị (Value Transmission).
Dẫn truyền Giá trị chính là cơ chế kết nối giữa các Nguồn Giá trị và Trường Giá trị Đất Đô thị. Nhờ có quá trình dẫn truyền, ảnh hưởng của các nguồn giá trị được phân bố trên toàn bộ không gian đô thị, tạo nên sự khác biệt về giá trị giữa các vị trí.
Nếu chỉ nghiên cứu các Nguồn Giá trị mà bỏ qua quá trình dẫn truyền, chúng ta sẽ biết giá trị được tạo ra từ đâu nhưng sẽ không thể giải thích vì sao giá trị lại phân bố theo cách đang quan sát trong đô thị.
Nguồn Giá trị tạo ra giá trị, còn Dẫn truyền Giá trị đưa ảnh hưởng của giá trị lan tỏa trong không gian đô thị. Hai quá trình này luôn gắn bó với nhau và cùng tạo nên Trường Giá trị Đất Đô thị.
Có thể khái quát bằng sơ đồ tư duy:
Nguồn Giá trị
↓
Dẫn truyền Giá trị
↓
Trường Giá trị Đất Đô thị
↓
Giá trị của từng vị trí
Đây là một trong những tư tưởng cốt lõi của ULVF: giá trị không chỉ được tạo ra mà còn được dẫn truyền, và chính quá trình dẫn truyền quyết định cách giá trị được phân bố trong toàn bộ hệ thống đô thị. Điều này giúp ULVF vượt ra ngoài cách tiếp cận định giá truyền thống vốn chủ yếu tập trung vào kết quả cuối cùng là giá trị của từng thửa đất.